Sáng nay, em thức dậy sớm hơn mọi ngày ( mặc dù đêm qua em ngủ khá trễ). Ngồi vào chiếc ghế quen thuộc nhưng em không thể tập trung vào vấn đề gì…Hôm nay, anh đi xa
Nếu không phải anh đi em có lẽ không phải như bây giờ
Nếu không phải anh đi em không lo lắng như thế này
Tại anh...Em ghét anh…
Anh làm em mạnh mẽ hơn mà cũng yếu đuối đi! Ở xa anh nên em lúc nào cũng ngoan thôi
Tại anh đi nên phải vờ mạnh mẽ, vờ"ngông", giả tạo bất cần để không vụn vỡ thành từng mảnh...Nghe tin anh đi em đã vỡ như bong bóng xà phòng trong mưa rồi đó..hic..
Em nhớ anh ..!!Anh cũng nhớ em mà hen..
Không muốn được quan tâm
Không muốn được bày tỏ
Lại giả vờ cứng cỏi
Này ...em khóc rùi ..mà anh nè...sống khó quá ha! em thấy khó khi cứ phải đơn độc với tất cả...
Ngẩng mặt lên cao!...có lẽ em nên NGHĨ chậm lại, LÀM khác đi, YÊU nhiều hơn!
Không cần lời khuyên vì em đủ lớn để hiểu mình chẳng bao giờ quyết định sai lầm
Không cần lời an ủi vì em đủ nụ cười lấp liếm nỗi đau
Cũng không cần cái tôi cao hơn cái đang có vì em đã quá tự phụ
Em lấy nắng nhuộm vàng nỗi nhớ
Người ta bảo niềm đau màu sương khói
Nắng hạ về em nhuộm cả khói sương
Người ta bảo...ừ thì người ta cứ
Em vẫn thế vu vơ bên nắng hạ
Tìm chút rực, chút ánh vàng rực rỡ
Để giấu mình, giấu cả vào trong
Lỡ một mai có ai nhìn thấy được
Nụ cười tươi và màu nắng thế thôi
Giọt sương nhỏ rơi nhẹ trên mi mắt
Em khẽ đùa...mồ hôi vương đó thôi!...
Ngày mai, em không biết sẽ làm gì để ...
Ngày mai, em sẽ đi uống cafe một mình, em sẽ tự sửa những vật dụng cá nhân đã hỏng, sẽ lại lang thang hết chỗ nọ đến chỗ kia, sẽ quay lại là em của thường ngày…và sẽ đợi anh về…
Nhớ giữ gìn sức khỏe, anh nha...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét