Nửa năm trôi qua, tình yêu của mình đã trải qua biết bao nhiêu sóng gió. Trong tâm trí em bao giờ cũng vẽ ra bao nhiêu điều hạnh phúc, hình ảnh bé gái thật dễ thương, căn nhà nhỏ đầy ấp tiếng cười.
Em thay đổi thói quen, thay đổi mọi thứ để được gần anh, để làm anh vui. Mỗi khi nhìn thấy ai đó đang vui đùa bên những đứa con của mình, em thấy lòng se thắt lại, cảm giác đó đau đớn lắm anh có biết không. Vậy mà anh chưa bao giờ quan tâm hỏi han em dù chỉ một lần.
Tình yêu của em không đủ lớn sao anh. Nhiều lần ngồi bên cạnh anh mà nước mắt em cứ rơi, anh đang ở bên anh mà sao em thấy xa xôi qúa. Từ khi quen anh, em biết khóc nhiều hơn. Có lúc những câu nói vô tình của anh làm em đau nhói con tim. Em có phải đã làm sai điều gì đó không anh?
Em đã trao trọn cuộc đời cho anh, mong muốn được anh yêu thương và trân trọng. Quen nhau gần một năm rồi nhưng số lần chúng ta gặp nhau chỉ đếm trên đầu ngón tay. Em cứ cho rằng anh bận. Em cố trấn an mình, tự nhủ với lòng để con tim bớt đớn đau. Nhưng sự thật vẫn là sự thật, anh không yêu em như lời anh đã nói.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét