Em ước đến lúc nào đó, em sẽ nhớ về những kỷ niệm một cách nhẹ nhàng hơn. Không chút cay mắt bâng khuâng khi mơ hồ thương nhớ. Không chút hi vọng mong manh cho một thứ gì đã vỡ. Không còn lạnh lùng từ chối những tiếng yêu…
Những ngày tháng đầu tiên của năm mới lại sắp về nữa rồi, em chợt nhớ anh da diết. Lật lại dòng nhật ký cũ, những kỷ niệm ùa về khắc khoải. Giờ này chẳng biết anh đang làm gì… Có khi nào anh cũng miên man nhớ lại tháng ngày tươi đẹp ấy như em?
Tháng 6 mùa thi. Hai đứa mình đã cùng đi qua những ngày ôn thi miệt mài vất vả. Vất vả nhưng vui. Đó cũng là những ngày em hạnh phúc đón nhận tiếng yêu đầu tiên…
Cứ đến mùa thi, cả hai đứa lại thức khuya dậy sớm, miệt mài cùng nhau ôn tập. Vừa học bài, vừa lắng nghe giọng anh ngái ngủ, yêu yêu, em khẽ mỉm cười.
Những sáng, những chiều mình gặp nhau ở lớp học. Hai cái đầu lại mải mê với những bài giáng, những câu chuyện của thầy cô, bạn bè. Vui vô cùng là khi anh nheo mắt, say sưa giảng giải cho em một bài em không hiểu. Vui vô cùng là khi anh đăm chiêu gặm đầu bút chì, lắng nghe cô giáo - là em giảng bài. Vui vô cùng là khi cả hai cùng nhau tìm ra đáp án của một bài toán mới. Chiếc bút chì của em đã in cả dấu vết của anh – vết răng mờ mờ, nhưng dễ thương…
Còn nhớ những trưa nắng gắt, anh không quản đường xa tới đón em đi học. Con đường dài ba, bốn cây số. Tiếng hai đứa nói cười ríu rít trưa hè. Em có thói quen hễ khi lên xe anh chở là nói chuyện liên hồi, nói để cho anh vui, nói để cho quãng đường đến trường không còn mùi khói xe, bụi đường. Nhớ những câu chuyện em kể, câu chuyện nào anh cũng kêu lãng vô duyên, lãng xẹt...vậy mà không hiểu vì sao em vẫn thấy vui khi bắt gặp nụ cười dễ mến của anh. Giọt mồ hôi bám trên lưng áo anh, em thương biết mấy…
Những ngày tháng cuối cùng của cái thời sinh viên, em và anh sống thật vô tư, thật hạnh phúc. Bây giờ nhớ lại, em tiếc đến cháy lòng. Một chút hờn giận vu vơ. Một cái nắm tay vụng về. Nụ hôn đầu lóng ngóng… Tất cả như một thước phim quay chậm, tưởng vẫn quanh đây mà đã xa vời…
Thế rồi tháng sáu đi qua. Mùa thi khép lại. Tình yêu hai đứa chớm nở, dại khờ và chân thật như trang giấy trắng trong. Chúng mình cùng vượt qua kỳ thi, với một lời hứa đi thăm lăng Bác còn bỏ dỡ. Cả hai bắt đầu cuộc sống mới với công việc, niềm vui riêng. Niềm hạnh phúc vô bờ. Em cứ ngỡ cả hai sẽ cùng bắt đầu một trang đời tươi sáng, cùng có nhau…
Nhưng cuộc sống thường ngày không mơ mộng không thuận lợi. Nó mở ra bao nhiêu trải nghiệm, bao điều mới lạ. Thế giới của anh và em dần cách xa nhau. Những cuộc điện thoại, những tin nhắn hỏi thăm rồi cũng thưa dần. Em buồn, em nhớ anh lắm, em muốn ngày ngày được gặp anh, được cùng anh tâm sự...nhưng vì công việc anh bận rộn. Em biết phải làm sao?Khoảng trời riêng của anh ngày càng rộng lớn. Mà trái tim em lại đòi hỏi quá nhiều…
Vài tháng sau. Em choáng váng khi vô tình nhìn thấy anh chở một người con gái khác. Cũng chiếc xe ấy nhưng người ngồi sau không phải là em. Người con gái lạ nhưng không lạ với em. Và anh, xa lạ.
Và từ ấy, em đã không còn trọn vẹn tin tưởng. Anh dường như cũng chẳng còn trọn vẹn yêu thương. Tình cảm cứ nhạt nhòa dần. Mở lời nói tiếng chia tay mà em nghe tim ai đau lắm. Hằng đêm, em không khi nào ngủ được, nhắm mắt lại hình ảnh anh lại hiện về trong ký ức, rất rõ, rất đẹp...nước mắt thi nhau tuôn mà em cũng không cảm nhận được... và rồi tình ta tan vỡ…
Gặp anh, Em cố nén lòng tôi ơi không được khóc. Và em không khóc. Có những đêm giật mình tỉnh giấc. Một tiếng chuông điện thoại reo vang, màn hình hiện lên dòng số không quen. Em nghe máy, rồi thở dài. Một người con trai khác…
Em cũng muốn đón nhận một tình yêu mới, khỏa lấp đi nỗi trống trải cô đơn. Nhưng lạ lắm anh ạ, chưa thể nào mở lòng. Em vùi mình vào công việc, vùi mình vào những kế hoạch dài ngày. Hình bóng anh nhòe dần, nhòe dần. Nhưng em chưa thể quên.
Có khi, sáng tinh mơ em nhận được tin nhắn từ anh. Một lời chúc dịu dàng. Em cười. Nhưng chẳng thấy vui nhiều. Anh đang ở cách xa em. Giữa hai đứa có lẽ chẳng có gì nhiều để mà hi vọng. Em vẫn muốn được là người đầu tiên anh san sẻ một nỗi niềm tâm sự. Vẫn muốn được là người đầu tiên anh gọi điện lúc anh cần. Nhưng chỉ có thế thôi, phải không anh…
Em ước đến một lúc nào đó, em sẽ nhớ về những kỷ niệm cũ một cách bình lặng và nhẹ nhàng hơn. Không còn chút cay mắt bâng khuâng khi mơ hồ thương nhớ. Không còn chút hi vọng mong manh cho một thứ gì đã vỡ. Không còn lạnh lùng từ chối những tiếng yêu…
Nhưng bây giờ thì em chưa thể làm được điều đó. Em ngốc nghếch, khờ dại? Hay em còn muốn đợi anh quay về? … Lẽ nào, em vẫn chưa hết yêu anh, chưa hết hi vọng và chờ đợi một ngày trở lại?
Câu hỏi em chưa tìm được tiếng trả lời. Mà tháng sáu lại sắp trôi qua rồi anh ạ…
Thời gian trôi qua nhanh thật...
( Bến đò Hồng Đức – 15:45 – 01/02/2010)


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét