Tư Vị - Ngày qua ngày, tôi đang dần thấm thía hơn cái đắng, cay, ngọt, bùi của cuộc sống. Đắng, đắng lắm, cay, cay lắm…nhưng có đắng cay thì ngọt sẽ ngọt ngào hơn, và bùi sẽ càng thắm thiết hơn.

Hãy để mọi sự việc tự nhiên, kể cả cảm xúc của mình. Đừng o ép nó, tìm cách lý giải nó hay lo lắng về nó. Khi con tim bạn còn đập, còn rung lên trước vô vàn điều dễ thương trong cuộc sống, trong các mối quan hệ, bạn biết mình còn sống, còn biết hưởng hạnh phúc của một con người! Bạn thấy thanh thản, bạn không thấy dằn vặt lương tâm, những gì sâu thẳm nhất trong bạn mách bảo đó là điều cần làm, vậy hãy làm, đôi khi chỉ là để trái tim rung..............................

7 tháng 6, 2011

Con đường có lá me bay

Hôm qua và hôm nay, hai ngày liên tiếp mình được đi trên con đường có lá me bay. Giữa cái Sài Gòn đông nghẹt người, đầy khói bụi, nhưng cũng lắm thú vị này, hình ảnh con đường ấy hiện lên thật nhẹ nhàng, nó làm cho bất cứ ai từng một lần chú ý đến, một lần được lá me đậu trên tóc, trên người cái cảm giác thật dễ chịu.

Sài Gòn - nơi đây đã cho tôi thật nhiều, nhưng cũng đã lấy đi của tôi không ít...

( 20110608 - Ah, đã bao lần mình muốn ghé thăm Sò, đi ngang địa chỉ ấy rồi lại ngại không ghé vô. )

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét