Tư Vị - Ngày qua ngày, tôi đang dần thấm thía hơn cái đắng, cay, ngọt, bùi của cuộc sống. Đắng, đắng lắm, cay, cay lắm…nhưng có đắng cay thì ngọt sẽ ngọt ngào hơn, và bùi sẽ càng thắm thiết hơn.

Hãy để mọi sự việc tự nhiên, kể cả cảm xúc của mình. Đừng o ép nó, tìm cách lý giải nó hay lo lắng về nó. Khi con tim bạn còn đập, còn rung lên trước vô vàn điều dễ thương trong cuộc sống, trong các mối quan hệ, bạn biết mình còn sống, còn biết hưởng hạnh phúc của một con người! Bạn thấy thanh thản, bạn không thấy dằn vặt lương tâm, những gì sâu thẳm nhất trong bạn mách bảo đó là điều cần làm, vậy hãy làm, đôi khi chỉ là để trái tim rung..............................

7 tháng 6, 2011

Em sợ cái tất bật làm mình xa cách...

Có rất nhiều điều chất chứa trong lòng, em chỉ chờ đến khi gặp anh online để hỏi, vậy mà anh thoát khỏi mạng nhanh quá. Em không trách anh vì biết anh rất bận rộn, biết anh phải bận tâm, lo nghĩ nhiều điều.

"Em thật sự sợ những bận rộn, lo toan khiến chúng mình không còn gắn bó"



Em luôn tự an ủi khoảnh khắc anh online chút xíu đó để hỏi anh vài câu vậy đã là quá đủ. Từ đó để biết em vẫn còn nhớ anh, dù trong thâm tâm em biết mình cần nhiều hơn thế.

Vì sao em liên tục tăng ca, có lẽ anh không hiểu được, em cũng không bắt anh phải hiểu, phải có thời gian suy nghĩ. Em chỉ có duy nhất một thứ, thứ đó là sự lặng im để lắng nghe, thấu hiểu anh. Em không muốn anh bận tâm thêm bất cứ điều gì cả! Dần dần em thấy mình như đang trở lại như trước đây: ít nói, lủi thủi, trầm cảm, suy nghĩ nhiều...  Em không muốn mình như vậy nhưng lại không thể khác được.

Lúc buồn em cũng không muốn anh biết. Em tăng ca liên tục để có thêm tiền phụ các khoản chi cuối tháng sắp tới mà em đã kể hôm trước. Em không muốn em đau đầu vì chi phí sinh hoạt. Em tăng ca cũng là một cách để em không gặp anh, để em có thể hiểu được những cảm xúc thật của mình như thế nào khi xa anh. Em nhận ra một điều: càng xa anh, em càng nhớ anh nhiều...

Em sợ cái hối hả tất bật của cuộc sống sẽ bào mòn con người, bào mòn tình yêu. Em sợ có một người hơn em, lo lắng cho anh nhiều hơn em sẽ làm anh xiêu lòng. 

Liệu anhcó ngã vào vòng tay người ta hay không? Em sợ người ta sẽ cướp mất anh bằng những thực tế, bằng khoảng cách hơn là sợ chính bản thân mình không tin tình yêu vào tình yêu của anh.

Chúng mình đều bận rộn, cuộc sống khô khan đến đáng sợ. Tình yêu dường như trở nên mong manh trước những yếu tố vật chất kia. Khoảng thời gian mình bên nhau ít hơn, anh có vẻ như kiệm lời hơn. Em vẫn im lặng chấp nhận để anh có thời gian và tâm trí lo cho công việc, cuộc sống.

Anh có cảm thấy mình đang dần xa cách không anh?

Đừng bệnh, đừng đau nữa anh nha. Anh đau em xót lắm.

Gọi điện thoại, nghe giọng anh thì ít, mà nghe anh ho càng nhiều. Không dầu xanh, không thuốc than, không nghỉ ngơi, ăn uống qua loa thì làm sao khỏi bệnh...

Trời lạnh lắm đó, nhớ giữ ấm...mau khỏe còn chở em đi chợ tết, còn mua me rim, mứt dừa cho em nữa...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét