Tư Vị - Ngày qua ngày, tôi đang dần thấm thía hơn cái đắng, cay, ngọt, bùi của cuộc sống. Đắng, đắng lắm, cay, cay lắm…nhưng có đắng cay thì ngọt sẽ ngọt ngào hơn, và bùi sẽ càng thắm thiết hơn.

Hãy để mọi sự việc tự nhiên, kể cả cảm xúc của mình. Đừng o ép nó, tìm cách lý giải nó hay lo lắng về nó. Khi con tim bạn còn đập, còn rung lên trước vô vàn điều dễ thương trong cuộc sống, trong các mối quan hệ, bạn biết mình còn sống, còn biết hưởng hạnh phúc của một con người! Bạn thấy thanh thản, bạn không thấy dằn vặt lương tâm, những gì sâu thẳm nhất trong bạn mách bảo đó là điều cần làm, vậy hãy làm, đôi khi chỉ là để trái tim rung..............................

3 tháng 6, 2011

Đẹp làm sao một tình yêu

Mỗi cuối tuần đôi tình nhân lại tìm đến nhau. Anh công tác tại thành phố biển, còn chị thì ở miền sơn cước.

Hai người là bạn thân từ hồi cấp II, lên cấp III tình bạn rõ nét hơn một chút. Lên đại học, hai người may mắn học cùng khoa, cùng trường và tình bạn đã nhường bước cho tình yêu. Sau khi tốt nghiệp, hai người được phân bổ công việc rất xa nhau, người ở đầu sông kẻ ở cuối sông.

Tuy hai người yêu nhau đã lâu năm, đã có rất nhiều cơ hội gần gũi nhau, thậm chí bố mẹ hai bên đã biết nhau, nhưng anh chị luôn trân trọng tình yêu và tôn trọng nhau. Hơn ai hết, hai người hiểu rằng: “Tình yêu là con quái vật, càng bị bỏ đói càng sống lâu.” Thế nên họ đã đồng thuận vạch ra giới hạn cần thiết để nuôi dưỡng tình yêu. Đó là anh chị chỉ được cầm tay, choàng vai và hôn nhau. Thế thôi! Bất cứ hành vi nào vượt quá giới hạn cho phép, được kể là “xúc phạm” đến nhau.




Một cuộc tình trong sáng biết bao, cho đến nay anh chị chưa một lần dám xúc phạm đến nhau.

Chiều nay đôi tình nhân lại gặp nhau. Nhớ thương ngập tràn. Họ nắm tay nhau tung tăng bên đồng lúa vàng trĩu hạt. Họ nói huyên thuyên như đôi chim én gọi xuân về. Rồi họ dìu nhau ngắm cảnh hoàng hôn trên dòng sông. Sóng nước vẫn hiền hòa và thơ mộng như bao giờ. Thấp thoáng một con đò nhỏ khua mái chèo rẽ sóng. Gần mé bờ, mấy đứa trẻ tranh thủ thả bò tắm nước vừa đùa nghịch với nhau, làm giật mình đàn cò trắng đang xếp cánh trên khóm sậy.

Đôi tình nhân mãi mê thả hồn cùng trời mây, sông nước. Bất chợt hai con bò mộng mài sừng nhau để giành bạn tình. Một con bỏ cuộc quay đầu chạy, con kia say máu đuổi theo. Chúng phóng nhanh về hướng anh chị đang ngồi. Mỗi lúc một gần hơn, khoảng cách chỉ còn tính được bằng giây. Không thể chần chừ thêm nữa, anh chồm lên vật ngã chị xuống rồi nằm hẳn trên người chị…

Sáng hôm sau, từ phòng cấp cứu anh được đưa sang phòng hồi sức. Người yêu anh đã chờ ở đó từ bao giờ rồi. Anh cầm tay chị ngập ngừng xin lỗi:
– Anh đã xúc phạm đến em.
Gương mặt chị rạng lên nụ cười:
– Đó là khoảnh khắc tuyệt vời nhất đời em. Em cám ơn anh, tình yêu của em.


( Nguồn: Micae Nguyễn Huy Thăng blog's )


Bố già ơi! Đọc bài viết của bố mà trong con đầy những tâm trạng. Con đã bật khóc. Con đang ganh tỵ với cô gái trong câu chuyện của bố đó.


Từ nhỏ, con đã mơ về một tình yêu đẹp, đẹp như câu chuyện mà con đang đọc nè. Người con gái được yêu thương, được quan tâm, được tôn trọng trong chính tình yêu của mình. Giấc mơ nhiều khi nó chỉ là giấc mơ mà thôi. Bản thân con bây giờ không dám nghĩ đến một hạnh phúc thiêng liêng. 


Gặp con, ai ai cũng hỏi về một nửa của con, về cái tình yêu mà chỉ có một mình con cảm nhận được. Hai người yêu nhau, ở cách nhau chừng 30 phút đi xe máy vậy mà 1 tháng, 2 tháng không gặp mặt nhau, điện thoại ,nhắn tin ư? điều này càng xa xỉ hơn nữa. Khi con chia sẻ về người đàn ông của mình, không một ai tin rằng hai đứa đang yêu nhau. 


Đúng, bản thân con cũng cảm nhận được điều đó. Những gì đang, đã xảy ra là minh chứng xác thực nhất về cái mà con vẫn tin là tình yêu. Phép thử mọi người chỉ, con đã dùng. Và câu trả lời con nhận được chỉ làm lòng con đau thêm mà thôi. Với người con gái, thời gian yêu nhau là thời gian đẹp nhất của tình yêu vì họ được yêu thương, được nhõng nhẽo, được chiều chuộng, quan tâm...Con vẫn nghe, và cảm nhận được từ những người thân yêu của mình. Nhưng với con, điều đó là giấc mơ . Người ta không thèm quan tâm đến con, đến những suy nghĩ của con. Nhưng bảo con đối xử với người ta như thế, con không làm được. Trái tim con không cho phép con làm điều đó.


" Khi chưa có chồng, anh không được đụng và em, thì khi em đã lập gia đình, anh càng không thể. Anh biết tại sao không? nếu lúc trước em giữ gìn vì tình yêu trọn vẹn em muốn dành cho chồng, thì sau nay, em muốn giữ gìn bản thân mình vì  đó là cách em thể hiện tình yêu, sự tôn trọng với chồng, cơ thể em bây giờ không thuộc sở hữu của em nữa mà là của chồng em"


Lời chia sẻ chân thành, sâu sắc của chị đã làm tôi thấm thía. Công việc, giao tiếp xã hội, những cám dỗ, sự thiếu hụt tình cảm của bản thân, sự lạnh nhạt của anh, đôi lúc đã khiến con muốn nhắm mắt đưa chân, muốn dựa và một bờ vai, muốn được yêu thương, muốn ôm một ai đó - con là con người mà, đâu phải gỗ đá mà không rung động? Nhưng rồi, nếu con cư xử với người ta giống như người ta đã đối xử với con thì con có khác gì họ đâu... và rồi, khối óc đã chiến thắng trái tim yếu đuối của con. Lặng lẽ...mỉm cười mãn nguyện...con đang mơ về một tình yêu trọn vẹn mà suốt đời con chung thủy...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét