Tư Vị - Ngày qua ngày, tôi đang dần thấm thía hơn cái đắng, cay, ngọt, bùi của cuộc sống. Đắng, đắng lắm, cay, cay lắm…nhưng có đắng cay thì ngọt sẽ ngọt ngào hơn, và bùi sẽ càng thắm thiết hơn.

Hãy để mọi sự việc tự nhiên, kể cả cảm xúc của mình. Đừng o ép nó, tìm cách lý giải nó hay lo lắng về nó. Khi con tim bạn còn đập, còn rung lên trước vô vàn điều dễ thương trong cuộc sống, trong các mối quan hệ, bạn biết mình còn sống, còn biết hưởng hạnh phúc của một con người! Bạn thấy thanh thản, bạn không thấy dằn vặt lương tâm, những gì sâu thẳm nhất trong bạn mách bảo đó là điều cần làm, vậy hãy làm, đôi khi chỉ là để trái tim rung..............................

3 tháng 6, 2011

Ghi lại những điều đã qua

Cuộc sống là một chuỗi những ngày dài nối tiếp, nó không chắc mình nhớ được tất cả mọi điều?

Hôm nay là một ngày đẹp trời, cũng chẳng phải là vì trời đẹp đâu, nóng nóng oi oi, khó chịu, nhưng mà...

Sáng tỉnh dậy sau một đêm ngủ dài, Nói ngủ thôi chứ thật ra đêm qua nó ngủ chẳng an giấc. Nó nhắn tin và đợi hồi âm của một người. Nó kéo nhẹ mở cánh cửa sổ trên căn gác nhỏ và nhìn ra ngoài, mọi thứ đang bắt đầu, đám nhóc con đang chạy vòng vòng quanh sân rồi, tiếng cười nói ồn ào làm nó có muốn nướng thêm vài phút cũng không được, một vài "con" gió đi qua ỡm ờ lả lướt cạnh nó, rùng cả mình.

Ngó nhìn cái ly uống thuốc từ hôm qua chưa rửa, hương cam còn sót lại dính cùng cái thìa, một lần dễ dãi là như vậy đấy, bình thường nó không thế. Cứ để đấy, nó với cái ly và bật nút đun nước. Chờ đợi nước sôi có lẽ là khoảng thời gian nó thích nhất, đương nhiên, bởi nó chẳng cần vội vàng. Nó ngước nhìn chồng sách - nơi tập giấy mới được đặt lên, lật mấy trang, "Diệu âm từ miền tĩnh lặng", nó thích.

Nhà bên có tiếng đài cát-xét, lâu rồi không được nghe cái thứ âm thanh rè rè đó khiến nó như được quay lại, một khoảng nào đó trong ký ức tuổi thơ, rè rè và tậm tịt, ông ngoại hay để ở đầu giường. Bước ra khỏi nhà, vắng hơn mọi ngày nhiều tuy hôm nay là thứ 5, giá như hôm nay không phải đi làm, giá như mỗi ngày mở mắt được gặp người mình yêu thương, giá như sáng sáng được ai đó chở đi làm, giá như chiều chiều có người đợi ngoài ngõ khi tan sở, giá như... cũng chỉ là giá như.

Hôm nay không có tâm trạng làm việc, chắc tại lúc sáng ăn sáng trễ, từ ngày đổ bệnh, mình đã cẩn thận hơn, quan tâm hơn đến việc chăm sóc sức khoẻ của mình. Từ nhỏ đến giờ được cưng chiều...Nay đổ bệnh mà không ai lo lắng, nó tủi thân lắm cơ...cảm giác ấy...nó không muốn lại xảy ra. 

Và hơn nữa chắc là do dư âm của ngày hôm qua, gặp và nói chuyện với nhiều người mà lâu rồi không liên lạc. Gọi điện nói chuyện với ông ngoại... nó không hiểu hỏi lại thì ông bảo "như ông đây này, già rồi chết đi thì chẳng ở nhà nhỏ còn gì nữa".... Chắc do tuổi già, ông nghĩ nhiều về những điều đã qua.

Có đôi lúc nó muốn đi xa mấy ngày, nếu không nhớ chắc là nó đã và đang thả hồn cùng thiên nhiên Tây Bắc rồi. Còn có công việc, có đối tác đang chờ nó và rất việc nó muốn làm vào ngày mai.

Một vài người bạn kể với nó về những điều mới mẻ, những vui buồn, những đổi thay trong cuộc sống... Ôi than, mọi người lớn hết cả rồi đấy. Tuổi thơ chúng mình đã đi qua lâu lắm rồi.

Ngày hôm nay, cúc vàng ngập đường ngập phố rồi, hôm nay là mùng một, mà sao chiều mưa tầm tã vậy nè. Hồi sáng đi làm quên mang áo mưa, tí nữa lại được tắm mưa...buồn...

Ngày hôm nay, nó đang có những dự định mới sắp thực hiện, những điều tưởng chừng rất xa vời lại đang đến gần. Cũng thấy hơi hồi hộp, bắt đầu sẽ như thế nào nhỉ? Cuộc sống là một chuỗi những ngày dài nối tiếp, nó không chắc mình nhớ được tất cả mọi điều?

Nếu một ngày, bạn ghi lại những điều đã đến, sẽ thế nào nếu một tháng, một năm hay một khoảng thời gian nào đó bạn nhìn lại, mình nghĩ đó là một món quà tự mình tặng mình, nó vô cùng ý nghĩa. Vậy thì ghi lại thôi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét