Kỷ niệm thì không thể ngồi kể lể một lúc cho hết. Nó dội về lúc nào nó muốn, xuất hiện lúc nào nó cần. Thậm chí mình cần, nó không xuất hiện, mình cũng phải chịu. Là thời gian đấy...
Xuân
Tôi vẫn có thói quen đi lễ đầu năm. Đi càng nhiều càng tốt, ai rủ cũng đi, rảnh là đi. Cũng cầu, cũng khấn... thành tâm là chính mà. Đi để có sự bám víu lấy nếu trong năm gặp điều gì xui xẻo, tặc lưỡi một cái, nghĩ "đầu năm đã đi rồi mà, thế nào các cụ cũng sẽ phù hộ cho qua cơn bĩ cực", đi để ước nguyện một năm mới nhiều bình an, may mắn, hạnh phúc.
Nói đến nhà thờ, thời gian này tự nhiên tôi lại thích nghe hát thánh ca. Nghe, hát theo, cảm nhận... Cũng không nhớ nổi tôi nghĩ gì khi nghe các bài hát đó. Nhưng với tôi nó đã thành thói quen, thành một phần không thể thiếu.
Hàng ngày của tôi không còn giống như dòng sông. Nó giống con đường hơn, được người ta rải bê tông và nhựa đường rồi lèn chặt bằng máy. Cảm thấy an tâm hơn hơn khi đặt bước chân lên nó. Có lẽ hơn chăng khi không nghe là vậy nhỉ?
Hè
Nhanh chấp nhận rồi lại mau chán thì có được tính là thích không? Tôi và hè như có ân oán với nhau. Nắng mưa thất thường. Cả năm không sao cứ đến mùa này là gầy đi. . Năm nào cũng thế. Ít thì 1, 2kg, nhiều thì vô đối, tùy thuộc vào sức khỏe và công việc.
Năm nay, bệnh nguyên cả tháng 5 rồi, sụt hết 2kg, đúng là không có trường hợp ngoại lệ mà. Buồn.
Thu
Khi có mùi ngai ngái của thời tiết đang chuyển mùa sang mát, tôi thường cảm thấy cô độc vào mỗi buổi tối đi trên đường. Thói quen theo kiểu tự nhiên vậy thôi mà, dù trong tim mình lúc đó có hoặc không có ai, đều không ảnh hưởng.
Tôi hay có trò đi chơi loanh quanh Sài Gòn mỗi khi muốn "solo" một mình. Thấy nhiều là cảm giác thanh thản và cô đơn hay bởi tôi sắp già rồi nên mọi thứ thấy được thường bị khuyếch đại lên vậy nhỉ? Có người nói với tôi: "Dù có chồng hay chưa khi bước chân chạm tuổi 30, mọi thứ trở nên lạ lắm! Tư lự không ra tư lự, khó tính không ra khó tính. Tự nhiên lúc đó biết nhìn nhận cuộc sống bình thản hơn, biết gạt bỏ những gì liên quan đến phong trào. Em sẽ biết sống chậm hơn thời điểm bây giờ nhiều. Điều đó tốt chứ không xấu đâu".
Đơn giản lắm! Không cần phải bốn bánh, không cần phải nhà mặt đường, cũng chẳng cần phải ổn thỏa về hình thức để tôi thấy tự hào trước ánh mắt của các cô gái dõi theo khi đi bên cạnh cơ hội đó. Cũng đừng quá "ổn theo đúng nghĩa" vì kiểu người như tôi trước sau cũng biến cái ổn đấy thành cái bất thường thôi. Chỉ cần có và biết trân trọng tình cảm mình có là đủ.
Mọi con người sinh ra đều mang trong mình duyên - nợ. Nếu may thì từ khi lấy chồng cho đến lúc trèo lên nóc tủ ngồi với các cụ, tôi sẽ chỉ sống (hay gọi là cưới) với một người đàn ông, vậy nên tôi muốn mình toàn tâm với tình cảm mình đã chọn, theo tôi đó gọi là "duyên". Cũng muốn họ sẽ quý trọng những gì tôi mang đến đặt vào tim họ chứ đừng xóa sạch khi "cái tôi" đàn ông nổi lên. Người ấy sẽ cùng chia sẻ với tôi những gì vụn vặt và khó khăn nhất trong cuộc sống. Đừng buông khi thấy tôi giữ tình cảm không còn chặt, lúc đấy chỉ mong người ta sẽ quay lại và sẽ cùng tôi giữ chặt thứ cảm xúc kia, lúc này với tôi là "nợ" đấy.
Đông
À, với tôi đông đẹp. Mọi thứ tôi cần mùa này có đủ cả. Có lẽ chỉ riêng khoản được sung sướng khi ngủ thôi đã đủ để tôi vái ông trời cho cả năm mùa nào cũng là mùa đông rồi.
Tôi hay đi du lịch vào thời gian lạnh thấu da thịt này. Hè cũng vui nhưng nóng quá! Ăn nhiều no tròn, mặc áo ôm sát người nhìn thấy toàn bụng là bụng. Còn mùa đông thì khác, thân hình có thế nào cũng đã được hai, ba lớp áo bên ngoài "cứu" rồi.
Đừng nghĩ đông lạnh mà buồn nhé! Tôi chỉ có cảm giác vậy ở mùa thu thôi. Sang đông, mọi thứ lại phởn phơ, tơn tơn như cũ. Khi nghĩ về thời gian trước tôi hay nghĩ đến đông, cả lúc tơ tưởng sau này cũng nghĩ đến đông. Dù sao mát lạnh thì vẫn sung sướng hơn là nóng bức mà.
Kỷ niệm thì không thể ngồi kể lể một lúc cho hết. Nó dội về lúc nào nó muốn, xuất hiện lúc nào nó cần. Thậm chí mình cần nó không xuất hiện, mình cũng phải chịu. Là thời gian đấy, có đặt tên thì với tôi cũng chỉ có bốn nghĩa như vậy. Tôi thích cuộc sống mỗi ngày mới đến đều bắt đầu thật chậm và thanh thản. Mong vậy có quá nhiều không nhỉ?
P/s: Ngày mai của những ngày mai. Ngày hôm nay, tôi muốn lưu giữ tất cả những gì là tốt đẹp, những gì đáng trân trọng nhất cuộc đời tôi để yêu, để sống, để nhớ mãi...Cuộc đời đó có bao lâu mà hờ hững


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét