Tư Vị - Ngày qua ngày, tôi đang dần thấm thía hơn cái đắng, cay, ngọt, bùi của cuộc sống. Đắng, đắng lắm, cay, cay lắm…nhưng có đắng cay thì ngọt sẽ ngọt ngào hơn, và bùi sẽ càng thắm thiết hơn.

Hãy để mọi sự việc tự nhiên, kể cả cảm xúc của mình. Đừng o ép nó, tìm cách lý giải nó hay lo lắng về nó. Khi con tim bạn còn đập, còn rung lên trước vô vàn điều dễ thương trong cuộc sống, trong các mối quan hệ, bạn biết mình còn sống, còn biết hưởng hạnh phúc của một con người! Bạn thấy thanh thản, bạn không thấy dằn vặt lương tâm, những gì sâu thẳm nhất trong bạn mách bảo đó là điều cần làm, vậy hãy làm, đôi khi chỉ là để trái tim rung..............................

7 tháng 6, 2011

Mai con về với biển,với mẹ thôi...

NÚI SẼ THẤP DẦN

Con đi xa bao năm rồi mẹ nhỉ,
 Bao mùa trăng cua ngoi ngóp lên bờ,
Biển mùa này có mặn mà như trước,
Hay biển lòng mẹ vẫn giấu âu lo.

"Núi cao chi lắm núi ơi ,
Núi che mặt trời..."

Câu ca dao ngày xưa mẹ hát,
Thuở chơi diều con có hiểu chi đâu.
Ba năm trời con xa cách mẹ,
Bỗng thoảng thốt giật mình, nhận thấu hết nỗi đau.

Biển thì rộng,nước mắt nhiều vô kể...

Biển thì rộng,nước mắt nhiều vô kể,
Mẹ thì già giọt lệ chẳng thấm đâu.
Con ghẹ con còng nhọc nhằn xe cát,
Mẹ nghẹn ngào trong câu hát núi cao.

Con xa mẹ bay đón mặt trời sao?
Mẹ mong núi không cản đường con bước.
Con nhớ mẹ chẳng thể nào ngủ được,
Con vô tình để lại mẹ lẻ loi.

Mai con về với biển, với mẹ thôi,
Con không thể làm phù du cánh mỏng.
Và hỡi gió thổi bùng lên khát vọng,
 úi sẽ thấp dần,mặt trời mọc,mẹ ơi!

P/s: " Nếu đã hẹn biển cứ nằm yên nhé
         Sóng ra khơi rồi sóng lại quay về..."

( 20110409 - Vậy là đúng một tháng rồi. Nhanh thật! )

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét