Những lúc rảnh rỗi, tôi thích ngồi quán ven đường nhìn dòng người qua lại ngược xuôi. Cuộc sống, con người và mọi thứ cứ lần lượt lướt qua. Tất cả như những thước phim về cuộc đời hiện tại, không đoạn kết, lướt ngang trước mặt tôi…
Và tôi ước…nếu cuộc đời là một cuốn phim tua lại được.
Nếu cuộc đời là một cuốn phim tua lại được, tôi sẽ ngồi trước sân nhà và "bấm nút" để tua lại đoạn phim về những ngày ấu thơ. Nơi đó có gia đình thân yêu có cha có mẹ có anh có chị có em… nơi có những ký niệm, có những lần bị cha la, cho quỳ sơ mít, có những lần trốn học đi tắm sông, có những tình cảm ngây thơ, vụng dại tuổi học trò…có một bức ảnh ai đó tặng tôi mà ngại quá không dám nhận…
Nếu cuộc đời là một cuốn phim tua lại được, tôi sẽ ngồi giữa sân trường cấp 1, cấp 2 rồi cấp 3, tua lại những đoạn phim tinh khôi một thời áo trắng. Này là tôi ngây thơ cấp 1, rụt rè đưa tờ 200 đồng để đổi lấy chiếc bánh xinh xinh ngon ngọt từ cô bán hàng; này là tôi tinh nghịch cấp 2, lén lén trốn học đi chơi; và này là tôi thời cấp 3 mới lớn, ngơ ngẩn những chiều trên ban công nhìn theo một bóng áo tinh khôi. Những đoạn phim không lời hiện về ào ạt nhưng sao thấy cảm xúc đong đầy.
Nếu cuộc đời là một cuốn phim tua lại được, tôi sẽ ngồi vào chiếc bàn quen thuộc năm cuối 12, xem lại những đoạn phim về một thời để nhớ. Kìa là bạn bè tôi, những gương mặt thân quen dường như đã bị dòng đời cuốn đi, khiến chúng tôi ngày một xa nhau, giờ đây bỗng trở về xung quanh tôi cùng những kỷ niệm không thể nào quên.
Những giờ học ngập tràn tiếng cười. Những lúc cả lớp im lặng căng thẳng nghe thầy la mắng. Những lúc lén đọc truyện, ăn vụng trong giờ học. Những lúc quay bài. Những thước phim không lời, một lần nữa, lại dường như đong đầy cả tiếng nói, tiếng cười, tiếng thầy cô giảng bài...
Nếu cuộc đời là một cuốn phim tua lại được, đó sẽ là cuốn phim hay nhất, tuyệt vời và cảm xúc nhất. Sẽ là cuốn phim đong đầy nỗi nhớ, là con tàu vượt thời gian đưa ta về với những ngày đã xa, với những thứ đã dần lùi vào dĩ vãng, với những con người đã rời xa ta mãi mãi và với những ký ức nồng nàn không bao giờ quên.
Vùn vụt… vùn vụt… tất cả chợt tan biến. Chỉ còn cuộc đời - cuốn phim của hiện tại và tương lai.
---
Sáng nay lên ngồi vào chiếc ghế quen thuộc, để tay lên chiếc bàn quen thuộc, mắt tôi khẽ chạm vào món quà nhỏ của mình. Giật mình…hoa đâu mất hết rồi. Mới có một ngày không gặp, ai đã hái mất những bông hoa xương rồi của tôi rồi. Huhu…
Những chuyện lớn đã giải quyết xong, nhìn chậu hoa không trọn vẹn…lòng buồn sao ấy…bây giờ chỉ toàn gai và gai thôi…

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét