Con đường ngày ấy cứ ngỡ nó rộng, dài mãi... mà khi lớn lên bỗng nhiên ngắn và nhỏ bé đi nhiều.
Thời gian vẫn không thể xoá nhoà đi những bước chân, những tiếng cười rộn rã, những con đường mòn, những chùm hoa phượng vĩ ép khô... và những cảm xúc trong trẻo của ngày xưa ấy. Phút giây nào đó chợt đến, bỗng nhiên thấy mình bé nhỏ lạ lùng, như thể, được trở về làm đứa con nít 6 tuổi vẫn thường bị vấp té vì mớ sách vở lỉnh kỉnh đeo oằn cả vai.
Tháng 4 về, hoa phượng trước cổng trường nở rộ. Nơi ấy, ngày xưa... mình từng lặng lẽ ngước cái đầu bé tẹo lên nhìn và mong một cơn gió thật mạnh rung những đốm hoa rơi sao cho giống những bông tuyết nơi xứ người. Giờ, năm tháng qua đi, niềm mong ấy cũng đã quên tự thuở nào mà những chùm xoan vẫn còn rung rinh, vẫn tươi tắn, vẫn ngọt ngào quá đỗi. Mà có phải phượng của ngày xưa hay tại vì mình nhớ quá...!
Ừ, nhớ. Nhớ sân trường đầy bàng khô, mỗi giờ ra chơi lại tha hồ tung tảy, dẫm lên chúng để thưởng thức tiếng lá vỡ xào xạc. Nhớ lớp học nho nhỏ, nhớ bàn ghế thấp lè tè đầy vết mực dọc ngang, nhớ cái bảng đen vừa mốc vừa thủng loang lổ, thi thoảng chạy lên, vẽ những hình thù khó hiểu và mỉm cười như một con bé khùng. Nhớ chùm hoa phượng hái vội đặt một góc bàn giáo viên, nhớ chổ ngồi cạnh cửa sổ, bên ngoài có dãy mít rung rinh đầy những trái... (có khi đang học, nhìn ra ngoài ước: "nếu có trái mít rớt xuống trước mặt mình thì đã biết mấy").
Nhớ lũ bạn tinh nghịch, quậy phá đến “ trầy da tróc dầy”. Mà nhớ lúc ấy, đau lắm nhưng không khóc mà còn cười. Nhờ có những người bạn dễ thương mà thấy tuổi thơ gần hơn, nhớ nhiều thứ hơn. Mà, nhiều thứ để nhớ quá, kể sao cho vừa cả một chuỗi năm tháng tuổi thơ trong như nước ấy.
Không biết bây giờ, những con đường mòn ở sân trường tiểu học có còn không. Nói đường mòn cho oai thế thôi chứ thật ra đó là những lối đi bí mật mà mình và nhóm bạn hồi ấy "khám phá" ra dựa trên những cái hình thù nghuệch ngoạc của vỏ thân cây mà tụi mình vẫn thường tưởng tượng là dấu tích của kiến trúc, là nghệ thuật điêu khắc cổ đại. Con đường mòn ấy đã cất giữ không biết bao nhiêu là hoài niệm - hoài niệm về những câu chuyện cổ tích có thật. Hôm nào được nghỉ học sớm, cả nhóm tụ tập lại phân vai diễn hoạt cảnh. Đứa làm công chúa, đứa hoàng tử, đứa kẻ đi săn, đứa làm chó sói, còn mình hồi ấy luôn hoá thân thành một bà mẹ.
Ve kêu rồi, nghe mà thèm chết đi được. Tuổi học trò ngày xưa, thích nhất là mùa hè chứ còn gì. Thèm thế thôi chứ tuyệt nhiên mình không xin ai đó một vé đi tuổi thơ, không ước được một lần trở về tuổi thơ nữa.
Về làm chi, tuổi thơ nó tròn, nó trong, nó sáng thế. Giờ, cuộc sống đã nghuệch ngoạc chữ đen chữ đỏ, đem mớ hỗn độn này về, tuổi thở nó úa đi thì tiếc hùi tiếc hụi.
Nước mắt cũng không thể làm nhoà đi, nhưng mà hãy cứ để yên vậy.
Ừ, cứ để yên vậy, cho tròn trịa một tuổi thơ.
P/s. Viết xong entry này, bỗng dưng thấy mình trở nên "giàu có", cả một kho báu ký ức vẫn còn đang ngủ yên, thi thoảng, lấy từng chút, từng chút... "sống" tạm vậy.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét