Dù cuộc sống luôn thay đổi, dù mình có thay đổi, mình sẽ không đánh mất những gì tốt đẹp nhất trong tâm hồn và cuộc sống đổi thay để tốt hơn...
Có một ngày, thấy mình kỳ lạ, trở thành người với tính cách khác hẳn bình thường. Không còn nụ cười nửa miệng khi ai đó chào mà là nụ cười hớn hở kèm với lời chào khi nhìn thấy họ từ xa. Một chút ngạc nhiên trong ánh mắt và nụ cười của họ chợt thấy gần nhau hơn.
Có một ngày, thấy mình phá cách, đi làm những thứ mà ngày thường không bao giờ nghĩ tới. Nhuộm tóc, thay đổi kiểu tóc xinh hoặc xấu hơn... nhưng một chút lạ lẫm khi soi gương cũng thấy cuộc sống thêm thú vị.
Có một ngày, tự nhiên thấy nhớ một người bạn mà rất lâu không liên lạc. Gọi điện cho người đó và nghe tiếng cười vui vẻ khi nói chuyện với nhau, thấy rằng ta đã bỏ quên đi nhiều thứ.

Có một ngày, một mình trong phòng, nghịch chiếc điện thoại bấm tới số của ai đó trong danh bạ. Những người chỉ nói chuyện qua chat, qua tin nhắn, chưa bao giờ nghe giọng nói khiến mình tò mò và háo hức, muốn biết giọng nói người đó như thế nào, nói chuyện qua điện thoại khác nhau ra sao? Thế là bấm số, vài phút làm quen, chợt nhận ra mọi người sẽ cười nhiều, thoải mái và dễ dàng hơn khi nói chuyện trực tiếp.
Có một ngày, bỏ mặc những lo lắng, vẩn vơ không sợ lạc khi một mình đi đâu đó, tới một nơi xa lạ mua những thứ mà bình thường tiếc tiền không dám mua. Hay tới thăm một người bạn không báo trước để nhìn thấy nụ cười ngạc nhiên, vui sướng của họ, cũng rất có thể là chút thất vọng khi họ không có nhà. Nhưng cũng làm một ngày trở nên đặc biệt hơn.
Và có một ngày, chợt phát hiện ra ai đó hay chính bản thân mình không còn như trước nữa. Một chút buồn, một chút hụt hẫng hay thất vọng nhưng vẫn hiểu rằng dù cuộc sống luôn thay đổi, dù mình có thay đổi, vẫn không mất đi những gì tốt đẹp nhất trong tâm hồn và cuộc sống thay đổi để tốt hơn...
***
Nhiều khi con suy nghĩ, con cố gắng làm việc, cố gắng phấn đấu cho sự nghiệp, sau đó sinh một đứa cháu cho mẹ mà không cần lấy chồng, hay là con xin một đứa con nuôi để cha mẹ khỏi lo cho con. Mà như vậy con hư phải không mẹ? Con đâu nhất thiết phải có chồng, chẳng phải xã hội cũng vạn người suy nghĩ giống con sao mẹ? Nếu lấy chồng để có chồng con làm không được mẹ ơi. Mẹ biết con là người sâu sắc và si tình. Yêu ai thì chung thủy và biết hi sinh. Thế nhưng đời con gặp nhiều oan trái, thôi thì con dừng lại chuyện yêu đương nhé mẹ, nó làm con mệt mỏi, nhiều khi con bị "xì chít" không phải vì công việc mà vì con không chiến thắng nổi nỗi nhớ về người mà con yêu. Rồi con đau. Đau những con đau dai dẳng, lâu thật lâu mới lành. Mà cứ mỗi lần như thế con lại thấy mình thất vọng nhiều hơn, lại thêm phần tự ti, con muốn có một liều thuốc uống vào rồi cho con một giấc ngủ ngon lành, khi tỉnh dậy chẳng còn nhớ đến ai nữa.
Con không lấy chồng được không mẹ!
Nếu con có lấy chồng con sẽ đợi người ấy tặng con 99 bông hồng nhung trong ngày cầu hôn. Nếu con lấy chồng con sẽ đợi người ấy nắm tay con thật chặt và nói anh cần em. Nếu con lấy chồng con sẽ đợi người ấy ôm con vào lòng và nói anh yêu em. Nếu con lấy chông con sẽ đợi người ta biết chia sẻ, biết lo lắng, yêu thương, tôn trọng con. Nếu con lấy chồng con sẽ đợi người ấy đem niềm tin yêu về bên con. Nơi mà trái tim của con thấy bình yên. Nếu không con sẽ không lấy chồng.
( 20110716 - Điều chưa nói )


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét