Cho những điều đã qua, chờ đợi những niềm vui đang tới. Ngày mới lại bắt đầu...
Trưa, mây trắng, trời trong xanh, trong tới mức có thể cảm nhận rõ sự chuyển động của từng cơn gió bên ngoài, nhìn được màu xanh của những bụi cây trên ngọn núi trước mặt, như chỉ cần với tay là có thể chạm vào được.
Nắng, cái oi bức ngày hè thật khó chịu, như bị bó buộc lại trong bức tường vô hình không thoát ra được, lại nhớ cái không khí lành lạnh của mùa đông, cái rùng mình thật khẽ mỗi khi những cơn gió lạnh buốt lùa vào người. Cuộc sống như chiếc đồng hồ cát, chảy hết một vòng thì quay ngược lại, mỗi ngày trôi qua lại cảm thấy dường như mọi thứ tẻ nhạt hơn.
Cuộc sống bó hẹp lại trong những buổi tối loanh quanh trong phòng, không có sự ồn ào của xe cộ, còi tàu, bóng tối im lìm như ly cafe đen đặc, cứ như đang ở hoang đảo vậy. Lại tìm niềm vui từ những điều nhỏ nhặt, nghĩ mọi cái để làm hay chơi cho thoải mái.
Đêm, ánh đèn mờ ảo, ẩn hiện từ phía xa càng làm mọi thứ thêm lặng lẽ. Một mình lang thang trước khoảng sân rộng, nghe từng cơn gió ào vào mặt mát lạnh. Yên bình. Lâu lắm rồi mới có dịp nhìn thấy những con dế mèn đen trũi, to như ngón tay cái với tiếng kêu ran tới mức khó chịu vào sáng sớm.
Ở nhà chắc đang vụ gặt, thèm được "nghe" mùi lúa mới, mùi rơm thơm phơi trên đường, mùi hương luôn khiến ta bồi hồi, nao nao. Mỗi khi đi xa về, được dẫm chân lên lớp rơm vàng phơi trên đường, cảm nhận cái nhột nhột khi rơm chạm vào chân và hương thơm lúa mới, thật ấm áp và bình yên.
Mưa, tiếng mưa rào hối hả, đập mạnh trên lớp mái tôn. Giật mình. Tiếng gió, tiếng mưa rít qua khe cửa, tưởng như cả lớp mái tôn sắp bị cuốn phăng đi. Nép chặt mình vào góc tường, chùm chăn thật chặt mỗi khi âm thanh sấm chớp ầm ầm vang lên. Tháng 7, những cơn mưa về, kèm theo những cơn bão, lạnh và dữ dội. Sẽ còn nhiều hơn những đêm mưa như thế.
Sau cơn mưa trời lại sáng. Ánh nắng sớm sau đêm mưa bao giờ cũng ấm áp hơn, bầu trời trong xanh hơn. Cho những điều đã qua, chờ đợi những niềm vui đang tới.
Và tôi cũng vậy. Có khó khăn, có buồn, có giận, có yêu...nhưng rồi mọi chuyện rồi cũng sẽ qua thôi. Mình không thể ngồi đó gặm nhấm nỗi buồn, cũng không thể giận vì mình có giận ai lâu bao giờ đâu, và...vẫn cứ yêu, tình yêu nhỏ trong một trái tim nhỏ, tình yêu đủ bao dung để có thể chấp nhận, tôn trọng mọi suy nghĩ, việc làm của người ta, và cũng đủ lớn để mình biết giữ gìn bản thân trước những cám dỗ thường ngày.
Và tôi cũng vậy. Có khó khăn, có buồn, có giận, có yêu...nhưng rồi mọi chuyện rồi cũng sẽ qua thôi. Mình không thể ngồi đó gặm nhấm nỗi buồn, cũng không thể giận vì mình có giận ai lâu bao giờ đâu, và...vẫn cứ yêu, tình yêu nhỏ trong một trái tim nhỏ, tình yêu đủ bao dung để có thể chấp nhận, tôn trọng mọi suy nghĩ, việc làm của người ta, và cũng đủ lớn để mình biết giữ gìn bản thân trước những cám dỗ thường ngày.
Cảm ơn người ta đã cho tôi quá nhiều thử thách. Không biết rồi mọi chuyện sẽ ra sao, nhưng hôm nay và ngày mai, ngày mai nữa, mình luôn luôn cố gắng, sống tốt và sống thật với lòng mình.
Ngày mới lại bắt đầu...
( 20110711 - chờ đợi những niềm vui đang tới )



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét