Hôn nhân phải dựa trên tình yêu, chứ chỉ thương không thôi thì không ở được với nhau lâu...
"Anh!", tiếng gọi ngọt ngào của ngày nào giờ mong manh giữa dòng đời hối hả. Tôi thấy nhẹ nhàng, đủ lý trí, mạnh mẽ và bao dung để có thể tha thứ cho anh mặc dù nước mắt cũng chẳng thể làm tôi thôi nhớ về anh.
Tôi đủ lớn để chịu trách nhiệm với chính bản thân mình. Tôi - một con bé kiêu kỳ, ngang bướng. Đã bao lần tôi khóc, bao lần tôi đau khi nhớ về những kỷ niệm bên anh, nó ngọt ngào và hạnh phúc. Tôi mạnh mẽ, kiêu kỳ, ngang bướng nhưng để làm gì đâu! Nó đâu thể làm tôi quên đi tất cả cũng đâu thể ngăn những giọt nước mắt mặn đắng trong mỗi đêm dài xót xa cùng nỗi nhớ.
Rồi một ngày, tôi cũng bắt đầu quen với sự cô đơn, quen với cảm giác không còn anh bên cạnh. Tôi không biết những tháng ngày đầy nước mắt của tôi có phải là những tháng ngày ngập tràn hạnh phúc của anh?
Thời gian cứ trôi, tôi để vết thương chôn sâu vào tận đáy tim mình. Tôi quyết định về quê vài ngày. Những buổi chiều ngồi trước biển, tôi thấy lòng nhẹ nhàng hơn. Tôi bắt đầu sống vì mình, bắt đầu một con đường mới, không có anh. Lần đầu tiên khi hai đứa nói chuyện riêng với nhau chỉ có biển. Biển là nhân chứng tuyệt vời lắng nghe những gì chúng tôi đã tâm sự, chia sẻ với nhau. Anh đã cõng tôi trên bờ cát dài ấy…và rồi con sóng vô tình sẽ cuốn trôi đi, không sầu, không nhớ, không suy nghĩ nữa…
Bây giờ tôi đã bước vào tuổi 25, không còn trẻ, cũng không quá muộn để bắt đầu một con đường mới.
Hôn nhân phải dựa trên tình yêu, chứ chỉ thương không thôi thì không ở được với nhau lâu...
Đúng, tôi cần tình yêu của một người luôn bên tôi, cảm thông và chia sẻ, chân thành, mạnh mẽ, bản lĩnh và chung thủy, cùng tôi những nốt trầm trong cuộc sống…

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét