Tư Vị - Ngày qua ngày, tôi đang dần thấm thía hơn cái đắng, cay, ngọt, bùi của cuộc sống. Đắng, đắng lắm, cay, cay lắm…nhưng có đắng cay thì ngọt sẽ ngọt ngào hơn, và bùi sẽ càng thắm thiết hơn.

Hãy để mọi sự việc tự nhiên, kể cả cảm xúc của mình. Đừng o ép nó, tìm cách lý giải nó hay lo lắng về nó. Khi con tim bạn còn đập, còn rung lên trước vô vàn điều dễ thương trong cuộc sống, trong các mối quan hệ, bạn biết mình còn sống, còn biết hưởng hạnh phúc của một con người! Bạn thấy thanh thản, bạn không thấy dằn vặt lương tâm, những gì sâu thẳm nhất trong bạn mách bảo đó là điều cần làm, vậy hãy làm, đôi khi chỉ là để trái tim rung..............................

3 tháng 7, 2011

Tháng 7 về

Tháng 7 về trên con đường vào ngõ vắng và hạt mưa chiều đọng lại từng khe cửa sổ, nắng và mưa thay nhau chiếm ngự trong những ngày cuối tuần.

Buổi sáng thức giấc, một mình nằm co lại. Trong một đống chăn và gối, nhớ tới bộ phim hồi hôm xem, có lẽ đến năm 30 tuổi thì không còn ngủ dậy một mình nữa mà sẽ nằm trong vòng tay ai đó (tức cười thiệt) hay là "ế". Cái ý nghĩ bất chợt làm mình tỉnh ngủ nhanh chóng. Lâu rồi sáng sớm mình không lang thang đâu đó, sẵn có xe đạp, chạy quanh quẩn. Bình minh của những thiên đường, cảm giác gió ùa vào làn da, lạnh thật đã. Sao không cho mình thảnh thơi cả ngày hôm nay chứ?

Tháng 7 này, ta cố gắng tìm lại chút ấm áp cho tâm hồn. Tập cho mình thói quen nghe những bản nhạc vui vẻ yêu đời, đừng lúc nào cũng nghe mấy bài nặng lòng, suy nghĩ miên man. Ta cũng tập cho mình thói quen đọc truyện cười. Mình nên thay đổi một chút.


Tháng 7 về, có lẽ ta nên đi đâu đó một thời gian để tâm trí lặng lẽ trải rộng ra và có thể nhìn thấy những gì trước đây chưa từng thấy. Nên có một biến cố nào đó để ta vừa lòng một ai hay thắt chặt hơn ta với một người nào đó bất kỳ. Lâu lắm rồi ta chưa nhìn vào mắt ai đó thật sâu để cảm nhận "vị" của tâm hồn. Ta không biết đích xác nhưng có đôi lần ta nói thật lòng về một điều gì đó để cởi bỏ một chút ưu tư. 

Tháng 7, có khi ta gặp lại một con người nào đó quen thuộc, nhận ra từ từ, sẽ có sự thay đổi về ngoại hình, mái tóc, giọng nói, hay hơn thế nữa là một cái vỏ rỗng... Bạn đốt ký ức đi, mang về một đống tàn tro cho cuộc sống và một vỏ rỗng thật bự, có nên không? Một cái vỏ rỗng sẽ làm bạn trơn tuột, mỏng manh và đều đều sống hằng ngày. Thật sự, ta không muốn mình rơi vào hoàn cảnh như vậy nhưng lỡ gắn chặt thì khó vứt bỏ trong một sớm một chiều.

Ngồi xem lại mấy đoạn video Huỳnh Phúc Điền, bài hát Trịnh, ta lại tiếc nuối một điều gì đó. "Tôi ơi đừng tuyệt vọng", cuộc đời có bao nhiêu mà hững hờ. Cứ sống và yêu đi dù một không gian nào đó, ta thấy cô đơn vô cùng. Nhưng không phải lụy vào nó mà nên là sự trải nghiệm hữu ích cho tương lai. Ai bảo sự cô đơn không thú vị, làm tàn phá tâm hồn ta, không vậy đâu. Điều đó giúp ta nhìn nhận nhiều thứ rõ ràng hơn.

Lúc này đây, ta biết mình phải vượt qua một đoạn quanh co của khúc sông để có thể tràn vào một dòng chảy nào đó trong tương lai. Trước khi vòng quay đều đặn của cuộc sống lại bắt đầu, ta xắn tay áo lên làm cho xong một vài việc.

Tháng 7, ta sẽ tập nói những lời yêu thương, sẽ về một phần nào đó của tuổi thơ, sẽ đi trên con đường quen thuộc, trao cho ai nụ cười bí ẩn. Mời một ai đó uống cà phê để trả nợ ân tình, về với yêu thương.

Mấy hôm nay, đầu mình đau nhiều lắm. Thời gian trước, mấy tháng mới đau một lần, nhưng giờ, thời gian cứ rút ngắn lại, hai tuần, một tuần...và cả tuần nay, mình đau liên tục. Mình không muốn, mình sợ cái cảm giác này lắm rồi.


Thời gian qua là thử thách thật sự đối với mình. Tình yêu và công việc. Phải căng đầu ra suy nghĩ, phải nhịn, cố kìm nén để không phải thốt ra những lời mình không muốn tí nào. Mình đã biết chấp nhận, biết tha thứ, biết nhịn, biết chữ nhẫn quan trọng như thế nào trong cuộc sống này. 


Công việc - Mặc kệ cho người ta nghĩ gì, nói gì, làm gì...nói là nói vậy thôi, nhưng mình không thể không suy nghĩ. Họ có thể nói xấu, nghĩ xấu về mình, nhưng mình không cho phép họ làm sai, lơ là, không chịu trách nhiệm và quên đi nhiệm vụ của mình. Đã không ít lần nghe những lời nói khó chịu, nhưng mình vẫn bỏ qua, không thanh minh, không giải thích bất cứ điều gì.


Rồi họ có thay đổi không mình cũng không biết nữa nhưng mình đã hứa với chị rằng mình sẽ cố gắng hết sức, hoàn thành tốt công việc của mình, giúp họ làm quen, và hoàn thiện bản thân họ từng ngày. 


Hôm nay, lần đầu tiên thấy họ tự động làm việc mà không chờ đến mình nhắc nhở, tự nhiên, mình thấy vui lắm...vui vì trên thân cây đầy gai gốc ấy, hoa hồng đã nở...

( 20110704 - Lắng lòng ) 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét