Tư Vị - Ngày qua ngày, tôi đang dần thấm thía hơn cái đắng, cay, ngọt, bùi của cuộc sống. Đắng, đắng lắm, cay, cay lắm…nhưng có đắng cay thì ngọt sẽ ngọt ngào hơn, và bùi sẽ càng thắm thiết hơn.

Hãy để mọi sự việc tự nhiên, kể cả cảm xúc của mình. Đừng o ép nó, tìm cách lý giải nó hay lo lắng về nó. Khi con tim bạn còn đập, còn rung lên trước vô vàn điều dễ thương trong cuộc sống, trong các mối quan hệ, bạn biết mình còn sống, còn biết hưởng hạnh phúc của một con người! Bạn thấy thanh thản, bạn không thấy dằn vặt lương tâm, những gì sâu thẳm nhất trong bạn mách bảo đó là điều cần làm, vậy hãy làm, đôi khi chỉ là để trái tim rung..............................

23 tháng 8, 2011

Bạn nó


Khi bạn lắng nhìn một cánh hoa rơi, xoay nhè nhẹ và chạm vào mặt nước. Nó chạm trong yên lặng nhưng tạo ra rung động, những vòng tròn đồng tâm khẽ lan tỏa từ nơi cánh hoa vào mặt nước...

Một cảm giác yên bình cũng lan tỏa trong tim. Một hình ảnh dễ bị sao nhãng giữa cả một trời non nước, nhưng mấy ai có được phút giây như thế...
Cuộc sống này bản chất vẫn diễn ra như thế. Người đời đi ngang qua bạn, họ có ánh mắt nhìn, suy nghĩ và cách hành xử giống nhau. Cảnh vật xung quanh bạn vẫn y nguyên như hồi bạn nhìn vào nó lần đầu tiên. Nhưng sao bạn vẫn bảo "Cuộc sống này luôn thay đổi"?

Nó không thay đổi, chỉ có đôi mắt của bạn thay đổi mà thôi. Đôi mắt bạn luôn được thay thế bằng những lớp suy nghĩ mới, phủ lên lớp cũ xưa. Vạn vật xung quanh có thể bóp méo như bất cứ thứ gì bạn muốn. Có người đã nói: "Những gì bạn tin thì đó sẽ là sự thật!".

Tại sao bạn nhìn một sự việc, bạn lại mỉm cười còn tôi thở dài? Tại sao tôi nhìn một sự việc, tôi lại cười còn bạn lại khóc? Sự thật của bạn khác sự thật của tôi. Chân lý là cái gì đó trung dung giữa những sự thật bị tô màu. Và vì vậy, chân lý mới được coi là đẹp nhất.

Tôi từng sai lầm, từng yêu, từng hận, từng hát, chơi guitar, từng rượu, từng lúc bùn lầy, lúc lủi trong đời thường, lúc đi, lúc lãng quên cuộc sống... Từ đó tới nay, tôi đã chết đi cả triệu triệu lần và cuộc sống vẫn diễn ra như thế.
Tôi không thích nhìn cuộc sống này hai màu nhị nguyên đen - trắng. Với tôi, nó là hai xô màu được hất chồng chất lên nhau trên tường, pha màu vào như bức tranh của một kẻ say. Cuộc sống đó sẽ không nói cho bạn bất cứ điều gì. Nó không đứng bên cạnh và hét lên khi bạn định cho tay vào nan hoa bánh xe đang quay, nó không vực bạn dậy khi bạn mất tất cả và đi một mình trong đêm tối và nó cũng không nói thì thầm vào tai bạn rằng "đây chính là hạnh phúc" khi bạn đang đứng đắm mình ngắm thiên nhiên.

Cuộc sống đó không đen - trắng, không đúng sai, nó chỉ là người chứng kiến chúng ta đi hết cuộc đời. Vậy khi bước đi, bạn có để ý lắng nghe cuộc sống? Bạn đã quá ồn ào, bạn đã đi quá nhanh. Và bạn mất đi quá nhiều thứ...


Công việc bên đó thế nào? Bên này căng thẳng quá.

uh, bên này dù căng thẳng nhưng vẫn làm việc tốt cậu à, nhưng chuyện tình cảm là vấn đề quan trọng. T mới đi nhậu về, keke. Tran jan khong co doc, người đâu sao lẻ loi?

20110823 - Thanh Lâm

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét