Tư Vị - Ngày qua ngày, tôi đang dần thấm thía hơn cái đắng, cay, ngọt, bùi của cuộc sống. Đắng, đắng lắm, cay, cay lắm…nhưng có đắng cay thì ngọt sẽ ngọt ngào hơn, và bùi sẽ càng thắm thiết hơn.

Hãy để mọi sự việc tự nhiên, kể cả cảm xúc của mình. Đừng o ép nó, tìm cách lý giải nó hay lo lắng về nó. Khi con tim bạn còn đập, còn rung lên trước vô vàn điều dễ thương trong cuộc sống, trong các mối quan hệ, bạn biết mình còn sống, còn biết hưởng hạnh phúc của một con người! Bạn thấy thanh thản, bạn không thấy dằn vặt lương tâm, những gì sâu thẳm nhất trong bạn mách bảo đó là điều cần làm, vậy hãy làm, đôi khi chỉ là để trái tim rung..............................

31 tháng 8, 2011

Bồ công anh


Một ngày, ta chợt đứng trước những bông hoa bồ công anh, bông hoa nhỏ nhoi kiêu hãnh tung mình trong gió. Phút giây ấy, ta nhận ra sự vĩnh cữu trường tồn và hư vô nằm bên nhau, nhận ra cái thiện và ác tiềm ẩn trong con người cũng chỉ cách nhau mong manh như tơ của loài hoa bồ công anh.

( Tạp văn Nguyễn Lâm Cúc ) 


Sẽ chẳng thể nào quên
Nếu một lần được thấy
Những nụ hôn vàng cháy
Của hoa bồ công anh
Trên má cánh đồng xanh
Ngất ngây và bát ngát 

( sưu tầm :P )

























Bông trắng ko phải hoa bồ công anh  mà là quả của nó . Bồ công anh nở vào mùa xuân , nhuộm cả cánh đồng màu vàng rực  . Cuối hè , những hạt bồ công anh nhẹ nhàng , trắng muốt như tơ trời , chờ gió đến tung lên không và mang chúng đến những miền đất lạ .
Hạt bồ công anh bé nhỏ cắm thân mình vào nền đất rồi ra hoa , đợi hè về để tiếp tục sinh sôi một thế hệ bồ công anh tiếp sau .

Hoa này thuộc họ rau diếp ^^! , tên tiếng anh là Taraxacum hoặc Dandelion ( răng sư tử , do những người du mục đặt ) và nhiều tên khoa học khác ^^! .
Ở Đà Lạt cũng có hoa này  , chúng mọc hoang khắp nơi , tại những triền núi , thung lũng ..
Tuy nhiên , khi đến mùa , những hạt bồ công anh bay khắp nơi làm nhiều ngừơi bị viêm mũi ^^! . Ở Mỹ , tại những vùng có hoa này , con người đã có lần định tiêu hủy nó nhưng cuối cùng họ quyết định sống chung với thiên nhiên bằng cách đeo khẩu trang :P



Ảnh này đã được thu nhỏ. Nhấp vào đây để xem ảnh với kích thước ban đầu 799x531.


















Ảnh này đã được thu nhỏ. Nhấp vào đây để xem ảnh với kích thước ban đầu 706x355.






Ảnh này đã được thu nhỏ. Nhấp vào đây để xem ảnh với kích thước ban đầu 800x800.


Ảnh này đã được thu nhỏ. Nhấp vào đây để xem ảnh với kích thước ban đầu 800x600.














Ảnh này đã được thu nhỏ. Nhấp vào đây để xem ảnh với kích thước ban đầu 800x594.




Ảnh này đã được thu nhỏ. Nhấp vào đây để xem ảnh với kích thước ban đầu 824x569.


 











Ảnh này đã được thu nhỏ. Nhấp vào đây để xem ảnh với kích thước ban đầu 800x532.




Ảnh này đã được thu nhỏ. Nhấp vào đây để xem ảnh với kích thước ban đầu 800x643.












Ảnh này đã được thu nhỏ. Nhấp vào đây để xem ảnh với kích thước ban đầu 800x533.

eah1.com








Mặc định

...một vùng của đất nước Mỹ, bát ngát dưới thung lũng, xanh rờn cả một triền đồi, hoặc từng thảm non mềm mại chạy dọc các đại lộ, hay bên lối nhỏ đi vào nhà, thậm chí ngay cả trước bậc thềm cũng mọc lên những cây hoa bồ công anh. Đến mùa, những bông bồ công anh nở trắng, trên chiếc cuống xanh ròn mảnh mai vươn thẳng là môt quả cầu trắng đính đầy những cọng tơ trời mịn màng, mỏng manh. Chúng chờ những ngọn gió đến mang chúng phiêu lãng trong bầu trời.

( Tạp văn Nguyễn Lâm Cúc )




Ảnh này đã được thu nhỏ. Nhấp vào đây để xem ảnh với kích thước ban đầu 993x659.








Ảnh này đã được thu nhỏ. Nhấp vào đây để xem ảnh với kích thước ban đầu 1024x768.


Ảnh này đã được thu nhỏ. Nhấp vào đây để xem ảnh với kích thước ban đầu 1024x768.












Ảnh này đã được thu nhỏ. Nhấp vào đây để xem ảnh với kích thước ban đầu 1366x1025.


Ảnh này đã được thu nhỏ. Nhấp vào đây để xem ảnh với kích thước ban đầu 830x339.


Ảnh này đã được thu nhỏ. Nhấp vào đây để xem ảnh với kích thước ban đầu 750x517.




























Ảnh này đã được thu nhỏ. Nhấp vào đây để xem ảnh với kích thước ban đầu 800x548.






Ảnh này đã được thu nhỏ. Nhấp vào đây để xem ảnh với kích thước ban đầu 849x663.






Ảnh này đã được thu nhỏ. Nhấp vào đây để xem ảnh với kích thước ban đầu 898x650.




















Ảnh này đã được thu nhỏ. Nhấp vào đây để xem ảnh với kích thước ban đầu 727x497.


Ảnh này đã được thu nhỏ. Nhấp vào đây để xem ảnh với kích thước ban đầu 900x630.

Và nếu tôi biết ngày mai tôi phải chết, tôi sẽ gieo những hạt bồ công anh trong khu vườn của mình, để đêm nay, khi tôi ra đi lặng lẽ trong căn phòng nhỏ yên ắng, tôi sẽ an tâm. Vì ngày mai, khi Cha xứ đọc câu kinh cuối cùng, khi những người yêu thương tôi góp từng nắm đất, đưa tôi về lại với nơi tôi đã được sinh ra, khi tôi nằm đó, im lìm và an phận, thì ngoài kia, những hạt cây đang nảy mầm, những bông hoa đẹp đẽ sẽ nở, và vào một mùa gió bay, những hạt bồ công anh trắng sẽ mang hạnh phúc và hy vọng, cùng tình yêu đến khắp nơi trên cõi đời. Và nhỡ đâu, một khi nào đó, một cô bé sẽ lại viết "... gió cuốn dạt về, bến bãi phù du"... 
( Trương Đình Duy )














Ngày xưa, có một mảnh Đất yên bình yêu một bông Bồ *******h bé nhỏ . Nhưng Đất chưa bao giờ nói ra. Chỉ lặng lẽ, âm thầm chăm sóc và chờ đợi Bồ *******h lớn. 

Bạn của Đất là Gió thường ghé qua chơi. Bồ *******h từ đó mà quen biết Gió. Một hôm, Đất đau đớn phát hiện ra rằng : bông Bồ *******h bé nhỏ và Gió đã yêu nhau.
 
 
 
 
Bồ *******h vẫn thường bảo với Gió : 
"Em là Bồ *******h . Vì anh là Gió , em sẽ theo anh đi đến cuối phương trời..." 
"Vậy thì Bồ *******h ơi, em phải hứa...ko bao giờ trách hờn anh..."


Rồi Gió đưa Bồ *******h bay đi.

Bay đi xa...

Xa mãi...

Xa...


Bồ *******h lâng lâng trong hạnh phúc. 
Bồ *******h nào có còn nhớ tới miền đất yên bình nơi cũ. 
Gió đã đưa Bồ *******h đi xa lắm lắm rồi...

Bồ *******h chỉ nhớ cái tát của Đất. 
Bỏng rát... 
"Cậu ấy là Gió. Em đi theo hoài vậy dc sao?"

"Cuộc đời của em ko liên quan gì đến anh!!!"
 
 
 
 
BỐP!!! 
Đau đớn và hối hận. 
Đất mờ dần trong đêm mù sương...

Một ngày kia. 
Bồ *******h thấy mình chới với. 
Khi tỉnh lại thì Gió đã đi đâu mất rồi. 
Chỉ cảm thấy hơi ấm và êm êm, dìu dịu. 
Chẳng biết tự khi nào Bồ *******h đã trở về chốn cũ. 
Ngẩn ngơ...

"Ta ra đi mang theo bóng hình nơi cũ

Em hãy tin rằng: anh yêu em...

Em là em
Và anh là anh..."
 
 
 

Lời bài hát ngân nga. 
Gió ko vô tình. 
Nhưng Gió muôn đời vẫn là Gió.

Đất đã bao lần bắt gặp Bồ *******h hát bài này. 
Chỉ một mình bên nhà thờ cổ. 
Mắt Bồ *******h nhìn ra xa lắm... 
Có thể tìm gặp Gió không Bồ *******h ơi...?

Chiều buông nắng. 
Hoàng hôn khuất xa chân trời... 
Đất đến bên Bồ *******h. 
"Bé khóc đi!" Đất nói giản dị, cho Bồ *******h mượn đôi vai để ngả vào. 
Nhưng Bồ *******h không khóc. Bồ *******h mơ thấy mình bay chơi vơi. 
Chơi vơi. Vô định. 
 
 
 
Trong cơn ngơ ngẩn đó, Bồ *******h nghe tiếng Đất thì thầm, chậm và đều: 
"Hãy nghe thật kĩ này bé nhé, vì anh ko có can đảm lặp lại đâu! Anh âm thầm như một dòng nước sâu, trong cuộc đời anh chỉ có hai lần bùng nổ mãnh liệt. Một là lúc anh tát em trước cửa quán cà phê mù sương đó. Hai là bây giờ, khi anh sắp sửa nói ra rằng: Bồ *******h bé nhỏ ơi, hãy ở lại với anh đi, anh hứa sẽ là một mảnh đất hiền cho mùa em tươi tốt...".

Mỗi sáng Bồ *******h thức dậy là một ngày mới an lành và hạnh phúc. Nhìn ra vườn - nơi trước kia đã từng hẹn hò với Gió. Đất đang nâng niu, chăm sóc những luống cây bé tí hin mà Bồ *******h rất thích. 
Bồ *******h chợt mỉm cười...Hạnh phúc mà Bồ *******h hằng tìm kiếm ko ở đâu xa mà chính là đây, là mỗi ngày dc nhìn thấy Đất, là đc nũng nịu trong vòng tay ấm áp của Đất...


Người yêu ơi có biết câu chuyện về một loài hoa, không sắc không hương chỉ một tấm lòng, gửi tình yêu theo gió tới thinh không…

Nếu không biết em kể anh nghe, chuyện tình loài hoa dại ẩn mình trong lòng đất, dai dẳng chờ mong ngày cựa mình đón nhận, một tình yêu chân thực sinh sôi. 



Hoa bé nhỏ thôi và trái tim rất nhỏ, dễ lao đao khi được chạm vào. Một ngày kia mặt trời sáng trên cao, đem động lòng trước hồn hoa run rẩy, muốn thử sức mình đem sự sống cho hoa. Dẫu mặt trời đang ở rất xa, vẫn mang sức ấm ngàn đời xuống sâu lòng mặt đất, trái tim kiêu hãnh nghĩ trong lòng rất thật, với loài hoa kia một tuần đã đủ yêu.

Dù hoa không đẹp và cũng chẳng khó chiều, hoa bé nhỏ cũng vẫn là hoa dại. Loài hoa ít được nâng niu nhưng giàu tự ái, mê mải tự do trên những cánh đồng xanh. Hoa thử đo tình yêu bằng độ dài ánh sáng, bướng bỉnh nên không chịu nhú mình, chờ ngày đến mặt trời với tình yêu chân thật.

Mặt trời vốn là chúa tể của mọi loài, đâu có chịu thua một bông hoa hoang hoải. Đem theo mình cả một khối tình có thể làm tan chảy trái tim băng giá nhất, đến với hoa trong một phút giây thật, anh cũng tự nhủ mình có lẽ đã bắt đầu yêu.

Hoa ngẩn ngơ đón nhận diệu kỳ, trái tim ngây thơ run lên vì hạnh phúc, có lẽ nào giấc mơ này có thực, hoa đã yêu và cũng đã được yêu. E ấp hoa xòe cánh mỏng yêu kiều, màu rực rỡ như màu tình yêu ấy, trái tim hoa tan chảy thành bụi vàng lộng lẫy, dát sáng ngời trên gương mặt người yêu thương…

***



Giá như chuyện tình mình được như truyện cổ tích ngày xưa, (anh nhỉ?) chấm dứt khi cô bé lọ lem cưới được chàng hoàng tử, rồi nghĩ họ sẽ sống bên nhau hạnh phúc cho tới cuối đời. Hoa như em trong hạnh phúc chơi vơi, đâu biết được trong mật ngọt kia tình yêu còn vị mặn.

Anh thân yêu anh rạng rỡ như mặt trời, anh có mặt trăng anh có bầu trời anh có hoa hướng dương xinh đẹp. Anh cao sa, anh rạng ngời, anh kiêu hãnh. Anh là kẻ đi chinh phục đến ngàn đời. Một ngày kia anh phiêu bạt tới phương em, đặt dưới chân em trái tim anh kiêu bạc, anh nói lời yêu dễ dàng anh biết được, em sẽ trao lại anh trái tim bé nhỏ thơ ngây của một loài hoa.

Anh nắm giữ tim em anh nắm giữ hồn hoa, trong lòng bàn tay rồi nhưng anh chưa thấy đủ. Anh muốn em thuần phục như người ta dạy bảo loài mãnh thú, ngoan ngoãn nghe lời lòng chẳng được nghĩ suy.

Anh đâu biết dẫu em chỉ là bông hoa dại kia, thiếu thốn tình yêu và khát khao hạnh phúc, nhưng không phải vì bị vứt bỏ mà em chọn cuộc đời du mục, em vứt bỏ lồng son vì muốn tới cánh đồng xanh.

Bởi thế nên em sinh ra là bồ công anh, không phải là hướng dương hiền lành ngày dõi theo hướng mặt trời để thỏa mãn lòng kiêu hãnh, cung cúc phục tùng những ý muốn của chủ nhân.

Anh thân yêu dẫu cho anh rất giận, em không đánh đổi sự tự do của mình để làm thê thiếp của mình anh. Dẫu đời hoa bé nhỏ rất mong manh, em vẫn mong được sống trọn vẹn chỉ là người duy nhất, của người yêu em, chỉ riêng em, và cả tâm hồn em.

***



Không thỏa mãn vì tình hoa chân chất, không thể yêu hoa chỉ đơn giản vì hoa, mặt trời lại rong ruổi những bước xa, trên chặng đường chinh phục những tình yêu khác. Có sao đâu chàng mỉm cười rất bạc, dẫu thế nào cũng có hướng dương kia.

Chàng để lại tim hoa vết cắt chia lìa, chàng để lại hồn hoa những lặng câm run rẩy. Hoa giấu mình vào xù xì trái tim đang tan chảy, không phải vì tình yêu mà vì lệ của tình yêu. Nhưng không sao nhỉ, dẫu đời hoa có ngắn bao nhiêu, hoa sẽ vẫn dai dẳng chờ tình yêu chân thật từ đời này sang đời khác, mỗi cọng tơ trắng rủ mình bay theo nỗi buồn man mác, mang tình yêu hoa về với thinh không.

Em gượng tay vụng vuốt ánh cầu vồng, trong sắc trắng đồng hồ hoa trắng quá. Từng chiếc tơ gai tua tủa đẹp rạng ngời mà vẫn không chói lóa (@unknown), vụng về bay theo từng cơn gió ngang qua. Em chúm môi thổi đi thật xa, tình yêu em giữ xót xa và âm ỉ, cái niềm đau mà từ ngày anh ra đi vẫn chưa bao giờ ngơi nghỉ, vẫn nhói lòng em mỗi khi nghĩ về anh.

Như tình yêu hoa vàng trên cánh đồng xanh, như tình yêu vô sắc vô hình của gió, em chờ mong ngày chợt nhận ra xung quanh mình vẫn có, một tình yêu vĩnh cửu đến muôn đời.







 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét