Kết thúc ngày sau hàng tá công việc, mệt mỏi, nó lặng lẽ về nhà, lại thong dong qua những con đường quen thuộc, quen thuộc đến nỗi dù cho đầu óc bây giờ có miên man nhưng vẫn đảm bảo sẽ không để lỡ một ngã rẽ nào.
Bất chợt cảm giác có một mùi hương nào đó thoảng qua, vừa lạ, vừa quen... Ừ đúng rồi, là hoa sữa. Nó không thể nhầm được bởi khi còn ở cơ quan cũ, những buổi tan tầm về muộn, mấy anh em trong văn phòng vẫn hay hít hà cái mùi nồng nồng, ngai ngái tỏa ra từ những bông hoa bé xíu trên cây hoa sữa duy nhất được trồng trong khuông viên cũ kỹ ấy.
Nó đã từng được mgắm nhìn, thưởng thức mùa hoa sữa nở rộ, với ký ức sâu đậm với loài hoa này bên mái trường trung học phổ thông. Thế nhưng nó luôn có mối cơ duyên nào đó đủ để yêu, để gắn bó với những bông hoa li ti ấy. Chưa vào mùa nhưng có lẽ một cây nào đó đỏng đảnh, muốn chứng tỏ mình nên trổ hoa sớm đây, hoa sữa nồng nàn báo hiệu mùa thu đã chạm ngõ, nghe cay cay nơi sóng mũi khi chợt nghĩ về thu.

Năm nào vào độ thời gian này nó cũng buồn rồi đâm ra chán ghét... Thu lãng đãng lắm, không của riêng ai. Thu trút lá, trút cả nỗi sầu muộn cho đời. Hít một hơi thật dài cho cái ngào ngạt ấy căng tràn vào phổi như tham lam muốn ôm cả trời thu giữ cho riêng mình. Ta cho phép mình được tận hưởng cái khoảnh khắc nhẹ nhõm hiếm có xuất hiện trong khoảng thời gian đầy mệt mỏi này, tận hưởng chút hương lạc.
Thời gian này, nó không kiểm soát được mình, mọi cảm xúc luôn trong trạng thái có thể vỡ òa, có lẽ tìm lại sự cân bằng là điều cần nhất lúc này. Bỏ mặc mọi thứ, nó tự "vá" lại vết thương của đời mình, đứng dậy đi tiếp con đường của mình. Nó không tìm lối rẽ bằng phẳng, không đặt sự hoàn hảo trong mỗi suy nghĩ, không đòi hỏi yêu thương lấp đầy... Chỉ xin giữ chút hương lạc - thứ duy nhất còn lại bên mình.
2011-08-30 - Hôm nay, cổ họng nó bắt đầu rát, đăng đắng, nó ho nhiều. Nhiều hơn ngày hôm qua nữa mà không biết tại sao? Người nó bắt đầu gây gây sốt rồi, nóng lạnh thất thường. Giờ nghỉ trưa, nằm loay hoay, nó ngủ lúc nào không biết nữa. Chắc có lẽ là hậu quả của nhiều đêm liền không ngủ được. Uh, mấy đêm gần đây nó thức rất khuya, cứ trằn trọc không ngủ được. mà khi ngủ rồi nó lại nằm mơ. Nó mơ thấy người ta. Kỳ lạ, việc này chưa từng xảy ra với nó nhiều và liên tục như vậy.
Người ta nói, ban ngày nghĩ gì, đêm về sẽ mơ thấy điều đó. Nhưng có ngày bận rộn, chiến đấu với công việc, nó có nghĩ đến người ta đâu. À, mà không, có nghĩ đến chút chút thôi. Nói không nghĩ đến là dối lòng rồi. Làm sao không để ý đến một phần cuộc sống của mình chứ. Tối về phải mua thuốc uống thôi, cứ thế này, nó xỉu lúc nào cũng không biết nữa…

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét