Và như định mệnh của cuộc sống, tôi đã gặp anh, để rồi phát hiện ra rằng nhà anh cũng ở gần nhà tôi. Anh bảo đó là duyên số. Có lẽ là như vậy !
Thú thực sau vài lần tiếp xúc tôi cũng thấy có cảm tình với anh. Nhưng thời gian đó, áp lực công việc cộng với việc khi biết anh là người yêu của nhỏ bạn thân đã không cho phép tôi được nghĩ nhiều về anh, Tôi chỉ có công việc, ít đi chơi với bạn bè và cũng ít quan tâm tới mọi chuyện xung quanh. Nhưng tôi vẫn nhận ra sự có mặt lặng thầm của một người bên cạnh tôi – đó là anh.

Có điều gì vướng mắc, niềm vui, nỗi buồn tôi đều gọi điện, nhắn tin chia sẻ cùng anh. Và rồi tôi yêu anh lúc nào không biết... Nhưng giờ đây, nhớ đến anh mà lòng tôi đau nhói, nước mắt cứ tuôn trào. Tôi đau lắm, trái tim tôi như có ai bóp nát, một nỗi đau lớn không thể nào nguôi ngoai trong lòng tôi. Tôi nói tôi yêu anh rồi, nhưng không biết anh có nghe thấy không? Anh hãy bình yên anh nhé!
Người ơi, em yêu anh nhiều hơn những gì em đã có trong cuộc đời.
Người ơi, em yêu anh nhiều hơn những gì em đã có trong cuộc đời.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét