Tư Vị - Ngày qua ngày, tôi đang dần thấm thía hơn cái đắng, cay, ngọt, bùi của cuộc sống. Đắng, đắng lắm, cay, cay lắm…nhưng có đắng cay thì ngọt sẽ ngọt ngào hơn, và bùi sẽ càng thắm thiết hơn.

Hãy để mọi sự việc tự nhiên, kể cả cảm xúc của mình. Đừng o ép nó, tìm cách lý giải nó hay lo lắng về nó. Khi con tim bạn còn đập, còn rung lên trước vô vàn điều dễ thương trong cuộc sống, trong các mối quan hệ, bạn biết mình còn sống, còn biết hưởng hạnh phúc của một con người! Bạn thấy thanh thản, bạn không thấy dằn vặt lương tâm, những gì sâu thẳm nhất trong bạn mách bảo đó là điều cần làm, vậy hãy làm, đôi khi chỉ là để trái tim rung..............................

31 tháng 8, 2011

Đông sang...


Con quỳ lạy Chúa trên trời
Cho con lấy được người mà con thương...
 
 
Những ngày này trời Sài Gòn se se lạnh. Tôi đã biết khoanh tay ôm mình mỗi sớm thức dậy và lầm rầm kêu “Lạnh!”. Tôi cảm nhận một mùa đông đang gần…Mùa đông sang… mang theo những cơn gió lạnh, vắt mình qua khỏi những cơn gió mùa thu xao xác…
Sang đông... tôi vẫn quen thói quen ngắm nhìn bầu trời từ cái khung cửa sổ gỉ sắt trong phòng. Những đám mây bây giờ đã xám hơn, trời không còn xanh cao lồng lộng như trời mùa thu trước…Khung cửa sổ phòng tôi dường như cũng vì vậy mà bé lại, thấp xuống…
Sang đông… những sáng rất sớm tôi dậy vội để đến công ty, thấy trên đường bóng xe thưa thớt hơn…Trời lạnh nên người ta ngủ ngon hơn, trời lạnh nên người ta dễ ngủ quên hơn…có những hôm ta còn ngủ quên nữa là…Thế mà vẫn có những người không biết đến trời lạnh, những bóng xe vẫn tất tả chở rau củ đi bán mỗi sáng, những khu chợ không vì mùa đông mà họp bán trễ đi…
Sang đông... có những ngày tôi tạm quên cơm sườn và bánh cuốn…Tôi trở về với gói xôi lạc của bà cụ đầu ngõ... Nắm xôi ấm trong lòng bàn tay tôi, tôi xuýt xoa hà hơi mỗi lúc mở xôi ăn... như đang nghe một niềm hạnh phúc. Chợt tôi mỉm cười nhận ra có những điều bé nhỏ mà ý nghĩa đến lạ kì...
Sang đông…tôi chợt giật mình nhận ra sắp đến Giáng Sinh kỷ niệm, ngày Chúa sinh ra đời, ngày vui nhất trong năm của một con Chiên của Chúa... Tôi cặm cụi hơn trong công việc... trong những ý nguyện, lời kinh của mình... Tiết đông lạnh... nhưng trong ngực tôi mãi phập phồng một ngọn lửa nóng: tôi hôm nay cố gắng để để tôi ngày mai đi đến những ước mơ...
Sang đông... lòng tôi như ấm lại. Ấm với cái không khí rộn ràng chuẩn bị cây thông, hang đá, đèn hoa trang trí trông đêm Giáng Sinh...Lắng lòng lại với những bài Thánh ca ngọt ngào mà sâu lắng..."...Lời nguyện mình Chúa có nghe không? sao bây giờ còn hoài xa vắng. Bao nhiêu đêm Chúa xuống dương gian, bấy nhiêu lần con nhớ..."
Sang đông... có nỗi nhớ trở về trong lòng ta se sắt... Tôi nhớ những mùa đông đã qua…nhớ một người mỗi sáng thường càu nhàu sao tôi không chịu mặc áo ấm…Tôi nhớ một mối tình vụng dại… tôi nhớ một người giờ đã xa ta đến cả một thế giới… Mùa đông cứ im lìm lặng lẽ rớt vào hồn tôi, vô cớ xui tôi nhớ hoài một mối tình không nói… Tôi bâng khuâng nghĩ đến người đi xa… Mùa đông này… lòng người còn có nhớ những mùa đông đã qua?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét